Nhất định phải tìm được bà ấy.
Vừa mới cúp điện thoại thì lại có người gọi đến. Tần Phong nghe máy, người gọi là cảnh sát được phái đến Ứng huyện.
“Đội trưởng Tần, sáng nay chiếc xe kia đã quay về Giang thành rồi.”
Trở về Giang thành?
Tần Phong đóng cửa xe rồi sải bước vào trường học: “Tôi biết rồi.”
“Còn điều tra không?”
Tần Phong tay nắm điện thoại, quay đầu nhìn thấy một chiếc ô tô trừ xa đi đến gần, anh cúp điện thoại: “Rút lui, trước hết không điều tra nữa.”
Chiếc xe dừng lại, Chu Tĩnh đẩy cửa xe đi ra, sắc mặt vàng vọt. Tần Phong hơi híp mắt, đi đến: “Cô giáo Chu?”
Chu Tĩnh giật mình, ngẩng đầu nhìn lên. Nhìn thấy người đến là Tần Phong mới vội vàng gật đầu: “Chào anh, có chuyện gì sao?”
Tần Phong đi qua cô ấy, bước về phía chiếc xe. Người lái xe là Ngụy Thời, Tần Phong khom người nhìn xuống: “Anh Ngụy.”
Ngụy Thời hơi khựng lại, lúc sau mới hạ cửa kính xuống: “Anh có chuyện gì hả?”
“Dạo này Trần tiên sinh vẫn khỏe chứ?”
“Rất khỏe, còn có việc gì khác không?”
Anh ta đưa Chu Tĩnh quay về, vậy hung thủ không phải là Trần tiên sinh? Không có người thứ sáu bị sát hại? Chuyện gì đây? Anh phán đoán sai rồi ư?
“Không có gì, anh đi thong thả.”
Tần Phong đứng thẳng dậy, nhắn tin cho Tiểu Vương: “Điều tra được cũng đừng bứt dây động rừng.”
Chu Tĩnh thu hồi tầm mắt, đi về phía sân trường. Tần Phong nói: “Cô giáo Chu, có thể nói chuyện một chút không?”
Chu Tĩnh ngẩng đầu: “Nói chuyện gì?”
Tần Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661220/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.