“Hôm đó ở bệnh viện em đã cảm thấy cô giáo Chu có gì đó không đúng, hóa ra là cô ấy đã biết rằng Lôi Hiểu Giai chết như thế nào. Khó trách cô ấy lại không được bình thường.”
Tần Phong ngẩng đầu: “Em gặp Chu Tĩnh ở bệnh viện?”
“Đúng vậy, là ngày hôm qua.”
“Cô ấy đến đó làm gì?”
“Hình như là đến thăm bố mẹ của Lôi Hiểu Giai.”
Tần Phong dùng điện thoại để bàn nhấn một dãy số. Anh cầm ống nghe, tầm mắt rơi vào tài liệu trước mặt, tay gõ lên mặt bàn. Điện thoại đã được kết nối.
“Tôi là Tần Phong của cục cảnh sát thành phố.” Tần Phong nói: “Muộn như vậy còn làm phiền anh, là vì liên quan đến một điểm đáng nghi của vụ án Lôi Hiểu Giai. Tôi có thể hỏi anh một số vấn đề được không?”
Lúc này đã là rạng sáng, nhưng bố mẹ của Lôi Hiểu Giai vẫn chưa ngủ. Con gái cưng của bọn họ đã mất rồi, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, ai có thể ngủ được chứ? Nỗi đau như khoan vào tim cũng không thể so sánh bằng.
“Anh nói đi.”
“Anh cũng học cấp ba ở trường trung học Thập Lục sao?”
“Việc này có liên quan gì đến con gái tôi?”
“Anh và vợ anh là bạn học cấp ba đúng không?”
“Đúng.”
“Anh có biết một nữ sinh tên Tô Uất Lam không?”
“Tô Uất Lam?” Ông ta dừng lại chừng một phút, rồi mới lên tiếng: “Không phải cô ta bị bệnh tim mà chết sao? Tôi nhớ ra rồi, cô ta có liên quan đến cái chết của Giai Giai nhà chúng tôi sao?”
“Tạm thời thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661219/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.