Lâm Phạm ngồi bên bờ hồ rất lâu, cho đến khi Tần Phong gọi điện thoại tới. Cô nghe máy: “Anh Tần?”
“Đang ở đâu?”
“Ở bờ hồ.”
“Bờ hồ chỗ nào?”
“Bờ hồ trong tiểu khu của các anh ấy.”
Tần Phong cúp điện thoại. Lâm Phạm nhìn cô gái đã bình tĩnh bên cạnh mình: “Kiếp sau, hai người sớm tương phùng một chút, ở bên nhau thật vui vẻ nhé. Đi đi, anh ấy đang đợi cô.”
Thân hình Hùng Kiều dần ở trên trong suốt. Cô ta nhìn về phía xa, như Hàn Húc thật sự đang ở nơi ấy đợi cô vậy.
Cô ta đột nhiên tới gần Lâm Phạm. Lâm Phạm ngẩng đầu, Hùng Kiều ôm lấy gò má Lâm Phạm đang sát gần, tay cô ta lướt nhẹ qua mặt Lâm Phạm. Cô không nhúc nhích được, mở to mắt nhìn Hùng Kiều.
Hùng Kiều nhét một thứ gì đó lành lạnh vào lòng bàn tay Lâm Phạm. Cô ta quay người rời đi, càng lúc càng xa đến dần biến mất không thấy đâu nữa.
“Lâm Phạm?”
Thân thể Lâm Phạm giờ mới được tự do, vội vã nhìn vào lòng bàn tay, chỉ có một dấu vết rất mờ, dần biến mất với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Cô mấp máy môi, Tần Phong đã tới trước mắt: “Đang làm gì vậy?”
Lâm Phạm ngẩng đầu nhìn Tần Phong, sống lưng lạnh toát.
“Sao thế?” Tần Phong thấy sắc mặt cô tái nhợt, liền đặt tay lên đỉnh đầu cô: “Lạnh à?”
Lòng bàn tay anh ấm áp dày rộng, trên người Lâm Phạm đã có chút nhiệt khí rồi, nhưng vẫn lạnh đến run rẩy: “Vẫn ổn...”
Hai chữ nói ra đầy khó khăn, môi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-bi-hai-luon-toi-tim-toi/1661155/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.