Nguyên Hãn cười gằn: " Nhạc phụ đại nhân, ngài không khỏi diễn quá sâu đi, cùng la người làm đại sự cái nhìn có khác, ngài coi ta là trẻ tuổi mà lấn sao" Nói đến đây hắn dựng ngược mày kiếm " Ngài có biết ngài diễn tốt đến mức Tuyết nhi sợ đến không ăn được gì, nằm khóc trong phòng thương tâm, nàng mà thương tâm thì ta cùng không cao hứng đâu. Mà chắc tên vô dụng Tôn Nghị cũng đã giới thiệu qua cho ngài biết ta không cao hứng hậu quả sẽ ra sao chứ". Nguyên Hãn lời nói rất bá đạo, hắn có tiền vốn để bá đạo, tại cái dải Nam Trực Lệ này lời nói của hắn là thánh chỉ, ai không nghe thì đánh cho nghe mới thôi. Đừng nói tên hán gian Tôn Nghị theo phe hắn kể cả không theo thì 30 vạn sở vệ quân tối nát của Miền Nam nếu ra biển đối cứng với hắn thì sẽ bị một vạn thủy binh của hắn mài chết. Còn cái lão vương gia không binh mà ôm "chí lớn" này thì hắn càng không coi vào đâu.
Lão cáo già Ninh vương nghe vậy biến sắc há miệng định nói thì Nguyên Hãn lại tiếp lời: "Vương gia ngài khoan hãy nói, để tiểu tế thưa hết lời. Thiên hạ nhốn nháo đến đi vì lợi, không có tình bạn vĩnh cửu, không có định nhân vĩnh cửu, chỉ có lợi ích là vĩnh cửu. Ngài thấy chuyện của chúng ta đem nữ nhân vào có tác dụng bền lâu sao? Nhưng nếu gắn bó lợi ích thì lại khác đấy. Thứ cho tiểu tế nói thẳng cả Vương gia và Chu Lương đều không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-ve-thoi-le-so-nam-viet-hai-quoc/1840442/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.