Thẩm Phi cùng Mạch Tuyết đi đến chỗ của Phong Chi Âu, hai người không đi vào mà là ở trước cửa chờ Thẩm Nguyệt tới, lúc này ba người mới cùng đi vào biệt thự.
Phong Chi Âu tắm rửa xong nghe được người hầu nói anh em Thẩm gia cùng Mạch Tuyết đã tới, hiện giờ đang ở đại sảnh chờ, vì thế hắn thay quần áo rồi đi ra đại sảnh.
Đi vào đại sảnh, nhìn thấy sắc mặt Thẩm Phi cùng Mạch Tuyết rõ ràng không tốt, Phong Chi Âu chỉ hơi hơi mỉm cười: “Trễ thế này còn tới nơi của tôi? Không thông báo trước, nơi này không chuẩn bị đàn bà cho các cậu.”
Thẩm Phi nghe vậy nhíu mày lại , đôi mắt hẹp dài lập loè ánh sáng sắc bén : “Hạ Miều có phải ở chỗ cậu hay không ?”
Phong Chi Âu ngồi xuống, nâng ly trà xanh lên nhấp một ngụm, khói nóng lượn lờ, từ từ mà sinh, gương mặt thanh nhã xuất trần bị bao phủ bởi khói của trà càng thêm mờ ảo hư vô, chỉ thấy khóe môi hắn hơi hơi khẽ mở: “Đúng vậy, các người nếu không tuân thủ quy tắc trò chơi, tôi đành phải tự mình hành động đem cô ấy về.”
Phong Chi Âu thẳng thừng trả lời ngược lại làm Thẩm Phi ngẩn người, Thẩm Phi từng nghĩ vô số kết quả, nhưng thứ duy nhất không nghĩ tới chính là Phong Chi Âu trực tiếp trả lời.
Một câu trả lời thẳng thắn làm Thẩm Phi không nói được lời nào, Mạch Tuyết cùng Thẩm Nguyệt cũng không thể tiếp một câu.
Bọn họ ở cùng một chỗ đương nhiên là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-dai-thanh-yeu/2708723/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.