Phó Đông Bình giơ đuốc lên rồi đi vềphía trước, Nhậm Thiên Chân bật đèn pin đi sát sau lưng anh. Cửa hangđộng đá vôi này không lớn, nhưng bên trong càng đi càng rộng lớn, chópnúi đá hai bên cao vút, những tảng đá kỳ quái lởm chởm sững sững, haingười không khỏi đi chậm lại, ngắm nhìn kỳ quan trong hang thế là đủrồi, chậc lưỡi lấy làm ngạc nhiên.
”Hệ thống núi Vân Mộng tiếp giáp với hai tỉnh nam bắc, phần lớn dướichân núi lấy địa mạo Đan Hà làm chủ, hang động chúng ta đang đi đâychính là hang cacxtơ điển hình, tài nghề của mẹ thiên nhiên thật quáđiêu luyện, quả đúng là động tiên có khác.” Phó Đông Bình nhìn thạch nhũ và măng đá trong hang, thỉnh thoảng lại chụp ảnh.
Mặt đường trong hang không bằng phẳng, thỉnh thoảng phải vòng qua măngđá to lớn, vì để phòng bất trắc, hai người tay nắm tay, giơ tay nhấcchân đều rất cẩn thận, chỉ sợ lại đụng phải thứ gì không nên đụng.
Đôi khi trên đỉnh hang có hòn đá rơi xuống, Phó Đông Bình thầm hối hận,bọn họ đúng là chưa chuẩn bị đầy đủ, phải biết là hang đá vôi này sâunhư thế, hẳn phải mang theo mũ sắt hay mũ bảo hiểm bảo vệ đầu mới đúng.
Bỗng Nhậm Thiên Chân kéo tay Phó Đông Bình, chỉ lên trên đỉnh đầu, PhóĐông Bình nhìn sang, ấy vậy mà là một cỗ quan tài được treo. Đầu tiên là chụp mấy tấm, rồi Phó Đông Bình lại cầm đen pin soi quan tài, chỉnh bội số của ống nhòm đến lớn để nhìn kỹ.
Quan tài đã mục nát, nhưng dây xích dùng để cố định quan tài lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/183826/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.