Trong phòng ăn, Phó Đông Bình vừa đi vào cửa đã thấy Nhậm Thiên Chân ngồi ngay ngắn trước cửa sổ, liền đi về phía cô.
”Hôm nay thời tiết không đẹp, em còn muốn đi à?”
”Ban ngày sẽ không có mưa.” Nhậm Thiên Chân nhìn sắc trời.
”Thật sao?”
”Lượng nước trong không khí không đủ, trọng lực của giọt nước để hìnhthành nên mây vũ tích chưa đủ, nhưng sau chập tối, khi đã tích tụ đủlượng nước trong suốt cả ngày thì rất có thể có mưa.”
Phó Đông Bình nhìn cô nói đầy ngiêm túc, không nhịn được cười một tiếng, rất muốn đưa tay ra bóp lấy gương mặt căng thẳng nhỏ nhắn của cô, nhưng bọn họ không tính là thân quen, còn chưa đến mức động tay động chân.
”Sáng sớm nay Tiểu Vũ đã lái xe anh đưa Hề Dao Dao và Đồng Hi về đảo Cò rồi, hôm nay chúng ta chỉ có thể đi bộ.”
”Tôi biết rồi, sáng nay Đồng Hi có nói với tôi.”
”Thiên Chân, trông em có vẻ không tốt, không cần nghỉ ngơi thêm sao?”Phó Đông Bình nhìn quầng xanh dưới ắt Nhậm Thiên Chân, rõ ràng là vì mất ngủ nên mới thế, sợ cô không chịu nổi.
”Không cần.” Nhậm Thiên Chân cũng không có tâm tư nào mà nghỉ ngơi, trong lòng chỉ toàn mỗi dốc Đoạn Trường.
Ăn sáng xong, hai người bàn bạc lên đường, Phó Đông Bình bảo Nhậm ThiênChân đợi một lát, anh đi tìm Bạch Tố đã. Nhưng Nhậm Thiên Chân không đợi anh mà rời đi trước.
Phó Đông Bình đi nói với Bạch Tố, anh và Nhậm Thiên Chân sẽ đến dốc Đoạn Trường, nếu đến chập tối mà vẫn chưa về, cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/183825/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.