Tư Mã Tuấn Lỗi vừa định rảo bước đến Lục Bình Uyển, đột nhiên nghĩ lại, mấy ngày nay hắn đều đến đây ngủ, giờ hắn mới phát hiện mình ngày nào cũng nhớ mong nàng, không, hắn không cho phép mình biến thành loại người đó, rồi hắn xoay người, đến chỗ Thính Vũ.
Lúc Tư Mã Tuấn Lỗi tiến vào, Thính Vũ hoảng sợ, chưa kịp che đi khuôn mặt sưng húp, đã vội vã đứng dậy nghênh đón: “Thiếp thân cung nghênh Vương gia.”
“Lại đây.” Tư Mã Tuấn Lỗi ngồi xuống, vươn tay kéo lấy tay nàng, để nàng ngồi trên đùi mình, Thính Vũ cúi đầu, không muốn để hắn thấy khuôn mặt sưng húp của nàng.
“Nàng sao thế?” Tư Mã Tuấn Lỗi cảm thấy hình như nàng đang trốn tránh mình, đưa tay nắm lấy cằm của nàng, thì thấy, khuôn mặt trắng ngần, lại có dấu tay hồng hồng, khiến cho người khác lấy làm thương tiếc.
“Là ai đánh?” Tuấn mâu đen láy của Tư Mã Tuấn Lỗi trở nên sắc lạnh.
“Không…… Không sao đâu, Vương gia, thiếp thân không có việc gì.” Thính Vũ run như cầy sấy, vội vã lấp liếm, lòng thầm cầu hắn đừng có tiếp tục hỏi nữa.
“Ngươi nói đi, là ai đánh?” Tuấn mâu sắc lạnh của Tư Mã Tuấn Lỗi bắn về phía tiểu nha hoàn đứng bên cạnh Thính Vũ.
Tiểu nha hoàn run run, quỳ rạp xuống đất, lắp bắp trả lời: “Hồi…… Hồi bẩm Vương gia…… Là do Hàn Ngữ Phong…… Ở Lục Bình Uyển…… đánh.”
Đúng lúc đó, Thính Vũ nhanh miệng ngắt lời: “Không được nói.”
Nhưng mà, đã muộn mất rồi.
“Tại sao không nói với ta?” Tuấn mâu sắc lạnh của Tư Mã Tuấn Lỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-ai/748272/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.