Người trong phòng dừng tay lại, nhìn về phía cửa, thì thấy Châu nhi cô nương từ bên ngoài bước vào, bước đến bên giường, nhìn thấy Cảnh nhi bị chảy máu mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn hiện nét phẫn nộ.
“Châu nhi cô nương.” Tiểu Vân và Thúy Hà ra vẻ thân thiết tiếp đón, nở nụ cười nịnh nọt, nhưng trong lòng thầm cười lạnh, Châu nhi nàng không là cái thá gì ở trong Vương phủ cả, so về địa vị cũng không bằng các nàng, cũng chẳng phải người của Vương gia, nhưng lại được Vương gia yêu chiều hết mực, người trong Vương phủ đều sợ nàng đến ba phần.
“Châu nhi cô nương, ta đang thay Vương gia giáo huấn cái con tiện tì không biết tốt xấu này.” Thính Vũ nở nụ cười đáng yêu, so với con người hung hăng hồi nãy khác nhau một trời một vực, mọi người trong Vương phủ đều biết, Vương gia hận Hàn Ngữ Phong, chỉ vì phụ thân của nàng đã hại chết tỷ tỷ của Châu nhi, Mai nhi phu nhân, Thính Vũ nghĩ, Châu nhi cũng có thể rất hận nàng.
“Thính Vũ phu nhân, cô không phải không biết quy tắc trong phủ, người của Vương gia sao lại đến phiên cô giáo huấn? Cô đừng tưởng Vương gia hận Hàn cô nương, thì cô muốn làm gì thì làm, Vương gia còn chưa đủ nhẫn tâm thương tổn đứa bé như Cảnh nhi, hôm nay, cô lại ra tay tổn thương nó, cô nghĩ thử xem, nếu Vương gia biết được thì sẽ như thế nào đây? Cô có còn muốn giữ lấy địa vị trong Vương phủ không, thậm chí đến cả tánh mạng của mình?” Giọng nói của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-ai/748271/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.