*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của nàng, cảm giác được từng cơn run khẽ của nàng, lãnh tâm của Tư Mã Tuấn Lỗi có chút do dự, bàn tay dừng lại đặt trước ngực nàng, đúng lúc đó, tiếng của tiểu nha hoàn từ ngoài cửa truyền đến.
“Vương gia, không xong rồi, Châu nhi cô nương lại ngất xỉu, thỉnh……” Tiểu nha hoàn vội vội vàng vàng chạy đến, bị cảnh trước mắt dọa đến ngây ra, tiêu rồi, quấy rầy lúc Vương gia đang làm đại sự, vội vàng quỳ xuống xin tha: “Nô tỳ đáng chết, thỉnh Vương gia tha nô tỳ……”
Châu nhi ngất xỉu, Tư Mã Tuấn Lỗi xoay người xuống giường, lo lắng chạy đến Cư Tình Uyển.
Hàn Ngữ Phong không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thật không biết có nên cảm tạ Châu nhi ngất xỉu thật là đúng lúc, vô ý cứu nàng một lần, nhìn tiểu nha hoàn còn quỳ ở nơi đó, nói: “Cô mau đứng lên đi, Vương gia đã đi rồi.”
Tiểu nha hoàn lặng lẽ ngẩng đầu, thấy Vương gia thật sự đã đi rồi, đứng dậy, thở dài, nhìn Hàn Ngữ Phong, hỏi: “Cô đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ừm, đã đỡ nhiều rồi, Cám ơn cô, có phải cô đã chăm sóc tôi mấy ngày nay không?” Hàn Ngữ Phong cảm kích cười cười với nàng.
“Không cần cảm tạ tôi, tôi cũng chỉ là nghe theo mệnh lệnh mà thi hành thôi, là do Vương gia phân phó, tôi tên Xuân Vũ, cô có việc gì có thể nói với tôi.” Tiểu nha hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-ai/748266/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.