Ngày thứ mười sau khi Hà Quất rời đi, thời tiết ở huyện Kỳ Viên rất đẹp. Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đi đến cửa hàng. Đúng dịp cuối tuần, cửa hàng đông khách hơn bình thường, anh chỉ có thể vừa bế Tiểu Chanh Tử vừa đứng ở quầy thanh toán.
Mười giờ sáng, quán ăn nhà dì Lâm bên cạnh đang rảnh, bà đi dạo một vòng sang cửa hàng trái cây, thấy Hà Tiêu một tay ôm Tiểu Chanh Tử, một tay giúp khách cân trái cây. Tiểu Chanh Tử nằm sấp trên vai anh ngáp ngắn ngáp dài, rõ ràng là buồn ngủ.
Dì Lâm bước tới, vươn tay bế lấy Tiểu Chanh Tử, thuận miệng hỏi: "Quýt đi mấy ngày rồi?"
Hà Tiêu vừa giúp khách thanh toán vừa trả lời: "Đi mười ngày rồi."
Nói xong ngẩng đầu với khách: "Tổng cộng bảy mươi tám tệ ba, đưa bảy mươi tám tệ là được rồi."
Khách nhận trái cây từ tay anh, trả tiền xong thì rời đi.
Mấy người sau xếp hàng tiếp tục mang trái cây lên thanh toán.
"Con bé có nói bao giờ về không?"
"Trước đó nói với Chử Tích là ra ngoài chơi nửa tháng, chắc còn bốn, năm ngày nữa là về."
"Ra ngoài chơi chơi cũng tốt, đỡ phải ngày nào cũng ở cái huyện nhỏ này, cũng bí bức lắm."
Dì Lâm nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Chanh Tử, dỗ bé ngủ, hạ giọng nói: "Dù sao Tiểu Chanh Tử nhà mình ngoan như vậy, chắc cũng không đến mức suốt ngày đòi mẹ."
Chỉ cần nghe thấy hai chữ "mẹ", Tiểu Chanh Tử vốn đã buồn ngủ lại ngẩng đầu nhìn dì Lâm.
"Lúc nên ngủ mà không ngủ, sẽ khóc đòi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291702/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.