Hơn mười một giờ đêm, Hà Quất rửa mặt xong nằm lên giường, nhắn tin cho Hà Tiêu. Chưa đến ba giây sau, cuộc gọi video đã đến.
Khoảnh khắc kết nối, gương mặt quen thuộc lập tức xuất hiện trong điện thoại. Hà Quất cong môi mỉm cười, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng: "Tiểu Chanh Tử ngủ chưa?"
"Ngủ rồi, Dưa Hấu cũng ngủ rồi, còn ngáy nữa." Hà Tiêu cố ý xoay camera hướng về phía Dưa Hấu đang ngủ trong phòng khách.
Một cục lông xù nằm nghiêng trong ổ, ngủ đến lật trắng mắt, tiếng ngáy không to không nhỏ, Hà Quất ở đầu dây bên kia nghe rất rõ.
Cô khẽ nói: "Ban đêm hơi lạnh, lấy cái chăn nhỏ đắp cho Dưa Hấu đi."
Hà Tiêu đứng dậy, từ tủ nhỏ của Dưa Hấu lấy ra một tấm chăn nhỏ, nhẹ nhàng đắp lên người nó.
Có lẽ vì biết mình đang ở nhà, dù có được đắp chăn cũng không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ của Dưa Hấu.
Hà Tiêu tắt đèn, bước vào phòng Tiểu Chanh Tử.
Sau khi kết hôn, Hà Tiêu chuyển đến phòng Hà Quất sống. Căn phòng trước kia của anh được dọn trống để làm phòng trẻ cho Tiểu Chanh Tử. Lúc con bé lên hai, anh nhất quyết đòi cho con ngủ riêng.
Lý do là: trẻ con hai tuổi đã biết nhận thức rồi, lỡ nhìn thấy cảnh không nên thấy thì không ổn.
Hà Quất không tìm được lý do để từ chối, đành đồng ý.
Giường của Tiểu Chanh Tử có lan can bao quanh, đầu giường đặt một chiếc camera, ban đêm Hà Tiêu sẽ dậy kiểm tra tình trạng của con. Những ngày hai người xa nhau, nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291701/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.