Sáng hôm sau Hà Quất tỉnh dậy thì đã hơn chín giờ.
Cô vội vàng rời giường, rửa mặt thay đồ, xuống dưới khu nhà mua chút đồ ăn sáng, định chạy thẳng đến cửa hàng trái cây.
Không ngờ vừa quay đầu liền thấy một bóng dáng quen thuộc, Chu Nguyên.
Anh ta còn đang cầm một cái túi, bên trong là hai quyển sách tài liệu. Nhìn thấy Hà Quất, anh ta mỉm cười gật đầu với cô, bước tới: "Trùng hợp ghê, lại gặp em ở đây."
"Đúng là trùng hợp thật."
Gặp ngay trước cổng khu nhà cô, xung quanh cũng chẳng có hiệu sách nào, Hà Quất chẳng tin là "trùng hợp thật". Nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên, vừa đi vừa nói: "Tôi còn phải qua cửa hàng trái cây, đi trước đây."
"Ờ... được."
Chu Nguyên đáp lại, vẫn đứng tại chỗ, ánh mắt lộ chút do dự, nhưng vẫn dõi theo bóng lưng Hà Quất. Thấy cô sắp băng qua đường, anh ta vội bước nhanh lên theo: "Quýt, anh muốn nói chuyện với em một lát. Mình tìm chỗ nào ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được không?"
Nói chuyện...
Dạo gần đây thật sự nghe mấy chữ này hơi bị nhiều.
Hà Quất đoán được anh ta muốn nói gì, khẽ cười một tiếng ẩn giấu vài phần châm chọc: "Có gì thì cứ nói đi."
"Thật ra lần xem mắt đó không phải ý của anh, anh thật sự không muốn đi xem mắt. Nếu em không tin, anh có thể bảo mẹ anh đến giải thích với em. Chuyện đó là hiểu lầm thôi, em có thể cho anh một cơ hội nữa không?"
Vừa nói vừa giơ tay lên thề: "Anh đảm bảo sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291675/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.