"Nhưng mà chị... chị thật sự coi em là em trai ruột."
Hà Quất phản bác mà chẳng có chút khí thế nào, cuối cùng lại nói thêm một câu: "Hơn nữa chuyện tiền nong tính toán rõ ràng cũng là chuyện tốt."
Dưới ánh đèn đường, cô cúi đầu bước đi, phía sau gáy lộ ra một đoạn da trắng mịn.
Ánh sáng vàng mờ nhạt rơi trên người cô, Hà Tiêu nhìn chằm chằm vào sau gáy cô, ánh mắt u trầm. Gió lạnh thổi tới, cô co rụt cổ lại, cả người chui tọt vào trong áo lông vũ.
Hà Tiêu thu lại ánh nhìn, im lặng mấy giây, khẽ cười thấp, phun ra hai chữ: "Đồ lừa đảo."
"Chị nói thật đấy!"
Hà Quất quay đầu nhìn anh, nói rất nghiêm túc: "Chị thật lòng coi em là em trai."
Hà Tiêu hình như không muốn nói thêm với cô nữa, sải bước đi thẳng về phía khu nhà. Hà Quất đành phải vội vàng đuổi theo, nhưng chân anh dài, bước nào cũng to, cô gần như phải chạy lúp xúp mới theo kịp.
"Hà Tiêu, làm chị em vậy là tốt lắm rồi! Thật đấy!"
"......"
Cô đúng là biết cách khiến người ta phát điên, càng không cho nói thì lại càng nói mãi không dứt.
Hà Tiêu vẫn im lặng, không biết từ lúc nào hai người đã về tới dưới khu nhà, anh một bước hai bậc leo thẳng lên cầu thang. Hà Quất đi theo sau anh, nhìn đôi chân dài đó, lại nhìn chân mình, thức thời mà đi từng bậc một.
Lúc cửa nhà được mở ra, Hà Quất vừa mới lên đến tầng hai.
Chậm rãi bước đến tầng ba, trong nhà vẫn chưa bật đèn, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngua-tan-xuong-tuy-bac-chi/5291674/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.