Phàm là yêu nghiệt, đều sẽ có một đoạn quá khứ bất kham hồi thủ (nghĩ lại mà đau đớn)
Sư Phó cùng Thái Thượng Hoàng (năm đó vẫn là Hoàng Đế)
“Uy! Người sắp bị giày vò đến chết rồi, bên trên trách tội xuống chúng ta gánh không được đâu, kéo y ra ngoài, ném vào biệt gian đi.” Một tên ngục tốt khi đi tra phòng, nói với đồng bạn.
Trong phòng giam tử tù, một thiếu niên với mái tóc dài rối tung, cả người không có chỗ nào nguyên vẹn, y ngơ ngác nhìn nóc nhà tù thấp bé, dường như đã sớm chết rồi.
Mấy tên tù phạm hoàn toàn không thèm để ý tới chết sống của hắn, thô bạo tiến xuất trong thân thể hắn, chỉ có thời điểm cực kì đau đớn, thiếu niên mới khe khẽ rên lên một tiếng, thanh âm khàn khàn thực.. không giống người đang còn sống.
“Đó là ai vậy?” Ngục tốt mới tới hỏi.
“Nghe nói là mật thám do Liêu quốc phái tới, sách, thế nhưng lại là một tên tiểu tử tế bì nộn nhục (da mềm thịt non =.=),chơi đùa thực làm người ta vui sướng đến chết nha.” Trên mặt ngục tốt cũng lộ ra dáng tươi cười dâm đãng cùng bỉ ổi.
“Ngươi, đem y kéo tới một gian khác, vạn nhất y bị giày vò tới chết thì lấy ai thẩm vấn đây.”
Tân ngục tốt bị sai bảo, gật gật đầu, mờ nhà tu, xua đám tù phạm ra, lũ tù phạm chưa thỏa mãn được thú dục (dục vọng như súc vật),lầm bẩm chửi đổng vài câu, lưu luyến rời khỏi thân thể thiếu niên.
Ánh mắt thiếu niên không không đãng đãng (trống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-y-du-than-y/1611324/quyen-2-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.