Ở dưới vách núi hơn mười ngày, Minh Chủ cảm thấy được tinh thần của mình đã thăng hoa lên một tâm cao mới.
Mà đâu chỉ có tinh thần…
“Ân, sạch sẽ.” Lan công tử dùng ngón tay thon dài lướt qua khung cửa sổ, một hạt bụi cũng không vương.
Minh Chủ thở phào nhẹ nhõm, lau lau mồ hôi: “Ta đi nấu nước.”
Lan công tử tủm tỉm cười, gật đầu.
Cuối cùng cũng có người đảm nhiệm chân osin cho y, y gân tay bị phá, xách nước cũng chỉ có thể xách nửa thùng, đi đi lại lại thực mệt chết y, đừng nói tới vụ giặt quần áo vô cùng hao sức lực kia.
Chớ có nhìn hắn một người ở mộc lâu giữa rừng trúc mênh mông, nhìn tưởng phong nhã thanh tao, kì thực gian nan vô cùng, chuyện đau khổ nhất chính là không ai phái tới cho y một người giúp quét tước vệ sinh, người ta đi ẩn cư cũng mang theo người chiếu cố, y đã bị giam còn phải tự mình lao động, mỗi ngày quét tước không nói, còn phải tự kiếm trái cây nhét cho no bụng, nhàn không có việc gì thì bắt đầu lôi chổi quét nhà… ai, cái loại cuộc sống này a…
Ngày đó Lan công tử tới bên bờ đầm múc nước, từ trên trời rớt xuống một thân người toàn máu, rớt cái ùm xuống đầm.
Lan công tử võ công đã mất, chỉ có thể nhoài người ra bờ đầm, đem người nọ tha lên.
Người thì nặng, Lan công tử cõng không nổi, chỉ có thể băng bó sơ qua miệng vết thương, dùng lụa trắng cột chắc thân người nọ, một đầu dải lụa buộc ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-y-du-than-y/1611322/quyen-2-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.