Ô Minh cùng Viêm Lam ở trong phòng thương lượng chuyện của Lục Chiến, cảm thấy được ngày mai hành động luôn là tốt nhất, quỷ tộc vốn không phải là một bộ tộc thích kéo dài thời gian, chúng nó từ trước đến giờ đều yêu thích ra tay tốc độ để lấy phần thắng, nếu như có thể sớm giải quyết vấn đề, chắc chắn sẽ không để nó kéo dài lâu quá một giờ. Viêm Thanh nghe một lúc, liền nhàm chán đứng ở một bên ở bên ngoài, nó đối với kỹ xảo lẫn vào thành phố của con người vốn không biết gì, trải qua chuyện bị bắt lần trước, sợ hãi cùng ám ảnh trong lòng nó tạm thời không thể lập tức biến mất, cho nên hành động ngày mai nó không tham gia, Viêm Thanh từ xa đã nhìn thấy Nham Thạch đi từ nơi giam giữ đi tới, không khỏi tò mò đi hỏi “Mục Ngôn như thế nào rồi, đã chết rồi sao?”
Nham Thạch đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu nó “Còn chưa chết, phỏng chừng cũng sắp rồi, hàm răng run đến nỗi có cảm tưởng đều sắp rụng sạch.”
“Ai, nhìn qua cảm thấy có chút đáng thương, thế nhưng ta vẫn rất chán ghét nó!” Viêm Thanh nhún vai một cái, luôn cảm thấy tên đồng tộc kia không đáng tha thứ như trước, bán đứng đồng tộc giao phía sau lưng cho mình, thật vô tâm. (N/A: đại khái là bán đứng kẻ đã tin tưởng mình đó.)
“Đều là tự tìm, mặc kệ nó, may là Lục Chiến hiện tại sống rất tốt, cái tên này cũng điên rồi, nếu không phải nó nhất định sẽ bị trực tiếp xử tử.” Nham Thạch thở dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/1333224/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.