Bởi vì ngược sáng, cho nên mọi người đều không thể nhận ra ngay lập tức người đến là ai.
“Đúng, hơn nữa sau khi đứng ở khoảng cách gần để quan sát, nó tạo cho ta một loại cảm giác vô cùng cường hãn, cũng không phải chỉ biểu hiện ra ngoài để người ta nhìn, xác thực lạnh lùng đến mức khiến người khác phải nhún nhường không dám nói chuyện, bất quá so với những người ở trong thôn ta thì nó nhìn qua vẫn rất tốt.” Viêm Thanh không chút nào che giấu sự tán thưởng của mình, thích cái đẹp thì ai cũng thế, quỷ tộc cũng giống như nhau, tuy rằng không nhiều người trông mặt mà bắt hình dong, thế nhưng có khi gặp phải thứ gì đó vui mắt vui tai, phần lớn quỷ tộc đều dành thời gian thưởng thức một trận. Chúng nó thực lực vi tôn, nếu như thể trạng thon dài, thực lực cường hãn, lớn lên sẽ tuấn mỹ, vì vậy dĩ nhiên càng được người ta hoan nghênh, bất quá chỉ là thêm một phép so sánh nữa mà thôi.
Viêm Thanh theo bản năng trả lời, mới phát hiện quỷ tộc vừa lên tiếng kia nhìn có chút quen mắt, thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn không nhớ ra được là ai.
“Mục Ngôn? !” Lúc này có một quỷ tộc lên tiếng hô.
“Làm sao hắn lại đến đây…” Không ít quỷ tộc lộ ra vẻ mặt hoài nghi “Không phải hắn đến khu vực ở bên ngoài tuần ta, nghe đâu mất rất nhiều thời gian sao?”
Thôn xóm ở bên trong quỷ giới rất nhiều, hơn nữa rải rác phân bố tại các nơi, thế nhưng toàn bộ quỷ giới cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-quy-huu-thuat/1333223/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.