Người dịch: Nhật Phương
Biên tập: Fleur
Hành động này của Bạch Tầm thật sự khiến A Liên vô cùng cảm động. Dù Bạch Tầm chính là con cá lợi hại nhất trong hồ Động Trạch, nhưng khi đến Cửu Tiêu các, tất nhiên sẽ có những người tài giỏi hơn, làm sao có thể dễ dàng bộc lộ hết tài năng? Đột nhiên A Liên nhớ trên đường đến Cửu Tiêu các, A Liên thấy thân hình của Bạch Tầm to lớn nên không dám nói chuyện với hắn, mà Bạch Tầm lại vốn kiệm lời, nhưng trên thực tế lại giúp đỡ nàng rất nhiều.
Điền La cũng nói: "Bạch Tầm này cũng được đấy."
Đến lúc này, có thể được ở lại Cửu Tiêu các hay không thì phải xem lần này thi như thế nào. Cho dù sau khi học xong vẫn phải quay về quê hương, nhưng nói thế nào đi nữa cũng nên thành danh trở về, đến lúc đó đối đãi cũng sẽ khống giống như trước nữa; nếu như thua, không thể ở lại Cửu Tiêu các, thì lần này coi như uổng phí, ba trăm năm sau liệu có cơ hội vào được Cửu Tiêu các hay không còn chưa biết được.
A Liên nắm chặt lấy thẻ bài trong tay, nhẹ nhàng gật đầu.
Cuộc tỷ thí sắp bắt đầu, những phu tử ở Cửu Tiêu các ở phía trước quan sát cũng đồng thời ngồi xuống. Cuối cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, hai vị thượng thần cưỡi mây đáp xuống, tay áo bay bay nhè nhẹ đáp xuống vị trí thượng tọa.
Thượng thần Tiêu Bạch ôn hòa nho nhã, khiến cho vô số nữ đệ tử mặt đỏ ửng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-huong-tu-dat/1935216/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.