Nhấc bổng người lên, giơ cao quá đầu…
Rồi —
Ầm!
Nặng nề nện xuống nền đá xanh lạnh lẽo giữa sân.
Mọi người hoảng hốt la hét, nhào tới phía ta.
Ta xoay người, một đao lạnh lẽo —
trước mặt bọn họ…
Gọn gàng c.h.é.m đứt bàn tay cầm ngân châm của Thẩm An Chi.
Ngay sau đó, giữa những ánh mắt chấn động đến co rút đồng t.ử,
ta giẫm lên bàn tay đứt lìa, mũi đao chỉ thẳng vào cổ họng Thẩm An Chi, cười khinh miệt:
“Nếu ta hại ngươi —
thì chính là thế này!”
Nhà họ Thẩm kinh hãi tột độ.
Chưa kịp phản ứng, mũi đao của ta lại ép xuống thêm một tấc.
“Kẻ nào động —
nàng ta c.h.ế.t!”
Không biết là bọn họ khinh thường ta,
hay cho rằng mạng Thẩm An Chi đủ cứng.
Họ mặc kệ tất cả, vẫn liều lĩnh lao về phía ta.
Phập!
Đao vung, m.á.u b.ắ.n.
Nửa mảng da đầu của Thẩm An Chi, còn dính cả tai, bị c.h.é.m phăng ra.
Không thừa không thiếu —
rơi đúng dưới chân Chu Tố Vân.
Chu Tố Vân đồng t.ử run rẩy, bước chân loạng choạng, suýt ngã quỵ.
May có Thẩm Tễ mắt nhanh tay lẹ, kịp đỡ bà ta vào lòng.
Mấy người đau xót gào thét, còn định tiếp tục xông lên.
Nhưng khi ánh mắt chạm đến mũi đao còn nhỏ m.á.u, đang chĩa thẳng vào Thẩm An Chi đau đến co quắp dưới đất —
Cuối cùng, bọn họ cũng bình tĩnh lại trong nỗi sợ hãi.
Ta dùng mũi đao vỗ nhè nhẹ lên mặt Thẩm An Chi, thản nhiên hỏi mấy người kia:
“Vừa rồi từng kẻ từng người hô hào đòi g.i.ế.c ta,
giờ đây —
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-dang-phu/5292734/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.