Bất chấp sự lạnh nhạt và ghét bỏ của mọi người.
Nàng vẫn mang dáng vẻ thuần khiết ngây thơ, không kiêng dè gì, bước tới nắm lấy tay ta:
“Tỷ tỷ hẳn là chưa từng làm lễ cập kê phải không?”
“Hôm nay tuy là lễ cập kê của An Chi,
nhưng An Chi nguyện chia sẻ cùng tỷ.”
“Chỉ mong tỷ tỷ đừng khiến phụ mẫu nổi giận nữa,
có thể vì chuyện đẩy muội xuống nước,
thành tâm xin lỗi phụ mẫu.”
Môi Thẩm phu nhân khẽ run.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cuối cùng, khi ánh mắt chạm đến những vết thương dữ tợn trên tay ta,
bà liền mím c.h.ặ.t môi, quay ánh nhìn sang chỗ khác.
Thẩm Văn Tu thì ánh mắt sắc lạnh, thẳng thừng nói:
“Biết trước tìm về lại là một kẻ rắn rết như thế này,
ta thà rằng năm ngươi năm tuổi đã c.h.ế.t rồi.
Còn hơn sống để làm mất mặt, khiến cả nhà khó chịu.”
Thẩm An Chi vội vàng khuyên:
“Phụ thân đừng tức giận,
tỷ tỷ chỉ là nhất thời hồ đồ thôi,
giờ hẳn đã biết sai rồi.”
Nói rồi, nàng liếc sang ta.
Dưới góc độ chỉ mình ta thấy,
nàng nở một nụ cười khiêu khích.
Thẩm Tễ lập tức hiểu ý, lớn tiếng quát:
“An Chi đã vì ngươi mà nhún nhường đến mức này,
ngươi còn không quỳ xuống xin lỗi nàng sao?”
Một cơn đau nhói truyền đến từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đó là nỗi đau cuối cùng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngu-dang-phu/5292733/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.