Bà Sinh ngồi bên cạnh mím môi, nước mắt lại rơi. Minh vỗ nhẹ lưng cho bà, mở lời.
"Bố, học kỳ trước hai đứa nó kèm nhau học thực sự rất hiệu quả. Bố nghĩ xem, nhóc nhà mình từ nhỏ đến lớn có học hành tử tế môn nào ngoài Tiếng Anh đâu, bây giờ cố gắng nửa năm rồi, hay là thư thư đến thi đại học xong rồi hẵng tính tiếp ạ."
Ý của hắn muốn nói giúp nhưng rơi vào tai hai ông bà lại hiểu là vì tình yêu nên Dương mới cố gắng đến thế.
Không gian chìm vào im lặng, bà Sinh bỗng mở miệng, giọng nói xen lẫn nghẹn ngào.
"Thôi ông đừng làm khó bọn trẻ nữa, chuyện đã như vậy rồi không thể thay đổi nữa, giờ chúng ta phải đối mặt chứ không thể né tránh." Nói xong bà nhìn về phía Phong. "Phong, cô nghe chuyện nhà con từ Dương rồi, cô rất thông cảm với hoàn cảnh nhà con và quý con, nhưng xảy ra chuyện này cô nhất thời còn chưa chấp nhận được, con cho cô và chú một chút thời gian được không?"
"Vâng, cháu hiểu ạ." Phong gật đầu.
Bà Sinh lại nói tiếp. "Chuyện chuyển trường, cô chú không có tư cách can thiệp, nhưng chuyện của Dương, cô có một yêu cầu hơi quá đáng mong cháu chấp nhận."
Phong hít sâu một hơi, chờ đợi phán quyết dành cho mình.
"Hai đứa, hai đứa tạm thời ít gặp nhau để tập trung cho kỳ thi đại học có được không? Đừng nghĩ đến những chuyện khác nữa, cô sẽ để Minh sang bên kia kèm Dương học. Nửa năm sau, nếu tương lai cả hai được bảo đảm rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070555/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.