Ông Đức hạ quyết tâm, hỏi thẳng:
"Con thật sự thích nó à?"
Dương ngước lên, thấy lông mày của bố mình đang nhíu chặt lại, cậu đau lòng khôn siết, nhưng vẫn gật đầu kiên định.
"Vâng, con yêu cậu ấy."
Ông Đức thở dài. Nhìn con trai bây giờ một lòng chìm đắm trong tình yêu, dù khuyên can chắc gì đã nghe vào.
Đứa con trai này ông và vợ sinh ra lúc đang bận rộn làm ăn, không có mấy thời gian quan tâm, chính vì như vậy cho nên bọn họ luôn muốn đền bù mọi thứ tốt nhất cho cậu. Nói cách khác Dương đã được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ bị ông nói nặng nửa lời. Bây giờ dù ngoài mặt thản nhiên nhưng trong lòng ông Đức cực kỳ rối bời.
Trải qua vài ngày để đầu óc bình tĩnh lại, hôm nay ông gọi cả Phong đến đây để hỏi rõ ràng mọi việc.
"Nói thật là bố không dám gật đầu ủng hộ. Con còn nhỏ quá, con đã hiểu yêu thích nghĩa là gì chưa?" Ông Đức lắc đầu bất lực, "Cảm xúc nhất thời thường chỉ giữ được trong một thời gian ngắn, sau đó là trách nhiệm, bố mẹ có một tờ giấy đăng ký kết hôn được nhà nước xác nhận đôi lúc vẫn cãi nhau, còn bọn con lấy gì bảo đảm?"
Dương ngước mắt lên nhìn ông, đôi mắt sáng trong vẫn còn nét ngây thơ, thế nhưng trong đó là kiên trì và nghiêm túc, cậu bất chấp sàn nhà ướt, phịch một cái quỳ gối xuống.
"Bố, ngày xưa mẹ là mối tình đầu của bố, hai người cũng cưới nhau lúc mẹ vừa tròn mười tám, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070554/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.