Hai người bọn họ về nhà, Dương nấu một bữa thật ngon, ăn cơm xong hai người ngồi trên bệ cửa sổ sát đất hôn nhau say xưa, đến lúc hết hẳn sợ hãi rồi, mỗi người cầm điện thoại lên đi về một hướng.
Vốn Phong đang định gọi cho cô họ, nhưng không ngờ điện thoại của bố hắn đã tới trước. Hắn hơi nhíu mày, quyết định ấn nút nghe.
"Bố đang trên đường lên Hà Nội. Ở nhà chờ bố rồi nói chuyện." Giọng nói nghiêm khắc không cho phép từ chối của ông Bách vang lên, Phong hiểu rõ trong lòng, mệt mỏi đáp.
"Vâng."
Vậy là bố hắn đã biết rồi, Phong híp mắt lại, chắc là cô hiệu phó đã gọi điện.
Hắn thở dài một hơi, bỏ điện thoại vào túi rồi sang phòng Dương.
Cậu đang ngồi lì trên giường, mặt cúi xuống không rõ cảm xúc, thế nhưng chỉ cần liếc sơ cũng có thể biết cậu đang không ổn chút nào.
Phong vòng tay ôm Dương từ đằng sau. Cơ thể cậu hơi khựng lại, lồng ngực phập phồng, hô hấp cũng dồn dập hơn.
"Sao rồi?"
"Không ổn lắm." Dương vừa bị Minh mắng cho té tát, tai hẵng còn ù ù, cậu ngả người dựa vào Phong, khẽ nói.
"Anh Minh đang sang đây, cậu..." Dương ngừng lại một chút, chẳng rõ hắn có muốn tránh đi không...
"Tôi ở đây với cậu." Phong dứt khoát đáp.
Không gian lại trở nên yên lặng. Dương nửa muốn từ chối nửa lại muốn hắn ở đây với mình. Cậu mấp máy môi...
"Hay là..."
Người đằng sau càng siết chặt tay, ngắt lời cậu.
"Tôi sẽ ở đây."
...
"Vậy phía nhà cậu thế nào rồi?" Dương hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070547/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.