Phong cũng nhìn thấy Dương, hắn hai ba bước vượt qua thầy Hưng chủ nhiệm chạy đến rồi ôm Dương vào lòng.
Khuôn mặt cậu trai trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
"Sợ không?"
Dương lắc đầu, vùi sâu vào ngực hắn, ngửi mùi hương chanh thoang thoảng quen thuộc làm cậu an tâm hơn nhiều.
"Không sợ, chỉ lo cho cậu... Ngày kia thi rồi, không biết có ảnh hưởng gì không?"
Phong vẫn vỗ nhẹ lưng cậu, sau đó dặn dò. "Không sao đâu đừng lo lắng quá, vào trong phòng nhớ đừng nói gì cả, cứ để tôi xử lý.
Dương im lặng không trả lời. Phong lại nhấn mạnh.
"Ngoan..."
"Ừm." Dương không tình nguyện gật đầu.
"Khụ." Thầy Hưng chủ nhiệm đứng ngay cạnh hai người nhìn một màn gay mắt trước mặt, điều gì muốn biết thì đã biết rồi. Nói thật ông không biết làm gì với trường hợp này nữa, chỉ biết ho nhẹ rồi nhắc nhở bọn họ.
"Các em đang đứng trước phòng Giám Hiệu đấy, tém tém lại một chút."
Lúc này hai người mới nhớ ra thầy giáo chủ nhiệm đang đứng ở đây, Lúc quay lại nhìn khuôn mặt hơi bối rối của ông, Dương ngượng ngùng cúi đầu xuống, còn Phong vẫn lạnh lùng như cũ.
"Vâng."
Thực ra thầy Hưng chủ nhiệm vẫn có thể nhìn ra trong ánh mắt hai đứa học trò của ông là bàng hoàng và lo lắng. Không đành lòng trách mắng, ông mấp máy môi một lúc, sau đó thở dài.
"Hai đứa bây làm thầy khó xử quá, thôi đi vào đi."
Phong hơi gật đầu với ông, sau đó nắm tay Dương đi vào.
Ngồi trong phòng giám hiệu giờ này chỉ có thầy hiệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070546/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.