“Không được, một mình em ở đây quá nguy hiểm”
Irene phản đối.
“Tốc độ của em quá cản trở.” Hoàng Yến Chi nói.
Hely ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế này đi, ba người chúng tớ đi tìm Quân Hạo Kiện trước. Irene, anh ở cùng Tris rồi đi theo bọn em sau.”
Hai người kia không có ý kiến gì về sự sắp xếp này, Hely lấy mấy thiết bị liên lạc từ trong túi ra: “Giữ liên lạc.”
“Tris, em dừng lại nghỉ ngơi chút đi.” Irene thấy Hoàng Yến Chi muốn đứng lên thì ấn vai cô xuống.
“Tris, bây giờ sức khỏe của em đã đến giới hạn chịu đựng rồi. Nghe anh, nghỉ ngơi chút đi, em phải tin tưởng ba người bọn họ chứ.”
Hoàng Yến Chi nghe thế thì ngồi yên không nhúc nhích, nhìn bụi cỏ cách đó không xa: “Irene, có phải anh thấy lần này em quá nóng nảy không?”
Irene nghiêm túc gật đầu: “Phải, em nóng nảy, nói câu khó nghe là bây giờ em kéo chân bọn anh. Nhưng anh luôn ủng hộ em.”
Hoàng Yến Chi nhìn anh, Irene mỉm cười: “Nếu đổi lại hôm nay người gặp nguy hiểm là em thì dù anh có bị thương, không còn sức chiến đấu thì anh vẫn sẽ chọn đến cứu em.”
Thấy đáy mắt Hoàng Yến Chi ánh lên vẻ áy náy, Irene xua tay: “Không cần cảm thấy có lỗi với anh, tất cả đều là anh tự nguyện, chỉ cần thấy em hạnh phúc là anh mãn nguyện rồi. Hơn nữa, hiện tại chúng ta còn là bạn thân nhất mà.”
Hoàng Yến Chi yên lặng nhìn anh, “Vâng, chúng ta là bạn thân nhất.”
Chờ thể lực Hoàng Yến Chi hồi phục, hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-trong-hon-nhan/933866/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.