Hứa Trạch nhìn chiếc chìa khóa trong tay, anh biết cô sẽ không quên sinh nhật mình. Anh cầm chìa khóa mở cửa, không gian bên trong khá rộng, ở giữa có một chiếc bàn tròn được chạm khắc xinh đẹp, được làm bằng băng. Trên bàn có một chiếc bánh gato ba tầng với mười tám cây nến.
Ánh nến lung linh, chiếu vào màn đêm khiến nó trông thật ấm áp. Trần phía trên căn nhà tuyết được điểm xuyết bằng những ngôi sao nhỏ, lấp lánh ánh đèn mờ ảo, lãng mạn đến không thể nói nên lời. Dưới sàn là một lớp băng được chạm khắc hình trái tim, bước đi không hề trơn, mà còn tràn ngập cảm giác huyền ảo.
Hứa Trạch đến gần chiếc bánh gato, có một vòng hoa loa kèn xung quanh chiếc bánh. Anh lặng lẽ hít một hơi, thầm nghĩ thật may mình không phải là con gái, nếu không chắc chắn sẽ đồng ý gả cho người ta ngay tại trận luôn rồi.
“Sinh nhật vui vẻ.” Triệu Dã và Vệ Thành Thành từ cửa chạy vào, trên tay cầm pháo giấy bắn lên đầu Hứa Trạch.
“Thế nào, thích không tiểu mỹ nhân của anh?” Triệu Dã đi tới, hỏi.
“Sao lại là tiểu mỹ nhân của cậu rồi?” Hứa Trạch phủi phủi pháo giấy trên người, nói: “Cảm ơn nhé.”
“Có thích không, có bất ngờ không?” Vệ Thành Thành đi tới, khoác vai Hứa Trạch nói.
Hứa Trạch mỉm cười nhìn Giản Ninh, giọng điệu có chút ấm ức: “Anh còn tưởng là em quên rồi cơ.”
“Sao em có thể quên được chứ?” Giản Ninh mỉm cười: “Lại đây đón sinh nhật nào.”
“Happy birthday to you, happy birthday to you…” Hứa Trạch đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nho-nho/1057027/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.