“Vợ tôi nói—
Anh tặng cô ấy nhiều túi xách
Còn nhiều hơn cả tôi nữa!
Nghe mà lòng tôi đau như cắt…
…
Đám muỗi chết tiệt,
Tưởng đêm dài lắm chắc? Bay loạn khắp nơi,
Trốn trốn tránh tránh…”
Có lẽ ban ngày ngủ quá nhiều, nên ban đêm lại hăng quá đà, ông anh này nửa đêm nửa hôm cảm hứng bùng nổ, ngồi sáng tác hẳn một bài hát mới, chi tiết kể lại quá trình chiến đấu kịch liệt với bầy muỗi vừa rồi.
Muỗi không hiểu tiếng người thì thôi, đã bị đập chết cả đám, còn bị chửi sấp mặt.
“Thế nào? Có hả giận chưa?”
Cố Lan Khê cười lăn lộn, nghe anh hỏi vậy, cô liền đưa tay che mặt, xoay người quay lưng lại.
“Đừng có cười to như vậy nữa! Xin anh đấy!”
Lục Nam Đình ngồi xuống, ôm cô vào lòng, nhất quyết phải truy hỏi:
“Rốt cuộc có hay không? Em mà thấy hay, anh cho vào album mới luôn.”
Cố Lan Khê ngồi luôn trong lòng anh, chẳng sợ nóng, ôm lấy cổ anh, phải lau nước mắt mãi mới bình luận được:
“Nếu anh mà dám làm thật, đảm bảo người ta cười chết mất! Album thì khỏi mơ bán nổi!”
“Vui mà!”
“Được rồi, công nhận là vui thật.”
“Vừa nãy em cười quá trời, chắc chẳng nghe rõ, giờ yên lặng lại, anh hát lại lần nữa cho em nghe.”
Cố Lan Khê nghiêm túc gật đầu, hai tay bịt miệng.
Vì muốn đổ thừa mấy dấu hôn trên người là do muỗi cắn, anh thực sự quá chịu chơi!
Chính cô – người trong cuộc – mà còn muốn cảm động phát khóc đây này!
Ha ha ha…
Nếu người khác mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5290781/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.