“Anh tránh ra một chút được không? Đứng gần thế, lỡ em đập trúng thì sao?”
Cố Lan Khê đặt cái búa xuống, vịn vào khúc gỗ mà cô phải đi hỏi cả làng mới kiếm được, thở dài bất lực.
Sau khi ăn trưa xong, ngồi tán gẫu một lát, dì Vương đã trải xong giường.
Tất nhiên Lục Nam Đình ở chung phòng với Cố Lan Khê, còn phòng Đông xếp riêng cho Tiểu Khương, Trang Hiểu Đồng và Ngưu Lệ Lệ thì chịu khó ở chung tạm một phòng.
Lục Nam Đình bận rộn, Tiểu Khương cũng chẳng được nghỉ.
Tối qua hai người ngủ không ngon, ăn no xong ai nấy đều buồn ngủ, nên kéo nhau về ngủ bù.
Cố Lan Khê không có việc gì làm, đang ngồi dưới mái hiên đọc sách, không ngờ Lục Nam Đình ngủ dậy lại bật dậy như “cá chép nhảy khỏi nước”.
Kết quả… gãy mất hai thanh giường cũ.
Nghe tiếng động, mọi người chạy vào thì thấy—giường sập.
May mà chỉ sập một bên, sửa lại vẫn xài được.
“Anh đâu ngờ cái giường nó yếu thế cơ chứ!”
Cố Lan Khê cười:
“Cái giường này tuổi có khi còn lớn hơn ông nội anh đó. Già rồi, mục rồi, hoặc bị mọt ăn, hỏng là chuyện bình thường thôi.”
Cô thì nhẹ cân, ngủ ngoan, nên cái giường xưa nay vẫn ổn. Còn anh nặng hơn, lại còn nằm bật dậy như làm xiếc, không gãy mới lạ!
“Thôi, để anh làm! Em chỉ anh đi.”
“Không cần.”
Suy nghĩ một chút, Cố Lan Khê phân công luôn:
“Anh đi vòng quanh làng, giải thích giùm em vụ cái giường sập.”
Tại cô không theo kịp logic của đám người trong đoàn, thấy giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5290780/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.