Người Quảng Đông mê uống trà, Cố Lan Khê còn chưa biết đi đã bắt đầu học pha trà với người lớn trong nhà, vì thế trong nhà đương nhiên có phòng trà.
Vừa bước vào nhà, Cố Lan Khê bật đèn lên, không chờ anh, rẽ trái mở cánh cửa kéo hình vòm trắng dẫn vào phòng trà, tiến thẳng đến bàn trà, rót cho mình một ly nước lọc, uống ừng ực nửa ly rồi mới quay đầu hỏi anh:
“Muốn uống gì không? Trong nhà có nước, trà với sữa.”
Hồi nãy ở dưới lầu cô nói cả ngày chưa uống được mấy ngụm nước, hoàn toàn không nói quá.
Hỏi một hồi mà không thấy trả lời, cô cầm ly nước đi ra mới phát hiện anh đang đứng ở cửa, chăm chú ngắm bức tranh treo trên vách ngăn.
Để tránh tranh bị lão hóa, ánh sáng ở hành lang rất mờ, ngoài bức tranh ra thì không có vật trang trí nào khác, nên trông khá trống trải.
Anh đứng giữa bóng tối mờ mờ, ngẩng đầu nhẹ, chăm chú ngắm nhìn bức tranh, cái bóng kéo dài thật dài.
Cố Lan Khê không nhịn được đi đến bên anh, cùng anh nhìn bức tranh.
Đó là một bức phong cảnh, màu sắc sống động, nét vẽ tỉ mỉ, tái hiện khung cảnh rực rỡ của hoàng hôn và cánh đồng hoa đang vào mùa nở rộ, nhìn vào là cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.
Dù niềm vui ấy hơi đắt đỏ – bức tranh này cô mới đấu giá được năm nay, tốn hơn tám triệu – nhưng cô vẫn thấy rất xứng đáng.
“Bữa hôm bức tranh này được đưa ra đấu giá, anh cũng có mặt.”
Lục Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5275403/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.