Tô Mặc nói "sáng mai tôi muốn ra ngoài"
Bạch Nhất liền lớn tiếng phản đối "không được, chủ nhân chắc chắn không cho phép".
Tô Mặc bình tĩnh đáp "vì vậy mới cần anh giúp"
"Không được, không được, tôi không thể nào làm trái ý chủ nhân được" Bạch Nhất điên cuồng lắc đầu.
Tô Mặc nở nụ cười "được, tôi nói với Hàn một chút, để anh ấy đổi nhiệm vụ cho anh".
Bạch Nhất trợn mắt, đây mà gọi là nhờ giúp đỡ sao, rõ ràng là ép buộc hắn trở thành đồng phạm, hắn phải làm sao a.
Tô Mặc lại nói "chỉ đến quán nước gặp mặt một người bạn một lát, rất nhanh sẽ quay về".
Bạch Nhất lập tức bị lời nói của Tô Mặc dụ dỗ, nếu như Tô Mặc báo với chủ nhân hắn chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chi bằng cùng Tô Mặc đi ra ngoài một lúc, chắc là sẽ không sao.
Cuối cùng Bạch Nhất vẫn là bị Tô Mặc vừa ép buộc vừa dụ dỗ, chỉ đành chấp thuận với cô.
Sáng hôm sau Bạch Nhất lấy cớ lừa hết vệ sĩ đi, sau đó chính mình hộ tống Tô Mặc đến điểm hẹn với Lý Nhã.
Tô Mặc đi đến phòng riêng, vừa vào đã thấy Lý Nhã ngồi đợi, cô lên tiếng "đến sớm như vậy?".
Lý Nhã thấy Tô Mặc đến liền vui vẻ "Hì hì, không có gì làm nên em đến đây luôn".
Tô Mặc cười nói "không phải nói đến đây làm nhiệm vụ sao, còn có nhiều thời gian rảnh rỗi vậy à".
Lý Nhã ngập ngừng một lát "ừm, chuyện này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-cua-trum-buon-vu-khi/2450433/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.