Trì Yên ghẹn lời, khẽ nuốt nước miếng, "Anh có thể đứng đắn chút được không?"
Khương Dịch ở đầu bên kia nhẹ nhàng cười.
Cô nhóc này chẳng qua là chưa từng thấy bộ dạng không đứng đắn thật sự là gì mà thôi.
Trì Yên tính tình dịu dàng, nói chuyện cũng không giống một vài cô gái nào đó, Khương Dịch còn nhớ rõ trước kia, cô gái nhỏ này đến một câu nói tục cũng không nghe được.
Có người vừa nói, cho dù không phải nói với cô, cô cũng có thể mặt đỏ nửa ngày.
Khương Dịch lúc ấy tự hạn chế mình, rất ít khi nói những lời này, nhưng cứ tưởng tượng đến bộ dạng cô gái nhỏ ôn ôn nhu nhu đỏ mặt, tim anh lại đặc biệt xao động.
Muốn nhìn mặt cô hồng, lại không muốn phá hỏng hình tượng của mình trong mắt Trì Yên.
Sau đó anh lại nghĩ ra một biện pháp tốt —— anh không thể nói thô tục, nhưng Lục Cận Thanh có thể nói mà.
(Không thể kìm lòng chen vô, Khương giáo sư, thật không ngờ bộ mặt thật của anh lại như vậy. Hình tượng! Làm ơn giữ hình tượng giùm tui cái)
Thời gian ấy mỗi lần Lục Cận Thanh gọi điện cho Khương Dịch, lúc Trì Yên ở bên cạnh, Khương Dịch sẽ cố từng mở lớn âm lượng, quả nhiên, thời gian Lục Cận Thanh gọi cho anh càng dài, mặt Trì Yên càng đỏ.
Giống như máu cả người đều dồn hết lên mặt vậy đó, đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu được luôn.
Khương Dịch khi đó đã muốn dạy hư cô rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229044/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.