Mắt Khương Dịch hơi nhíu, không đáp, còn đang nhìn chỗ nào nữa không biết.
Đường cong bên sườn mặt anh vô cùng hoàn mỹ, lại giống như mang theo nửa phần cảm giác thanh tâm quả dục, tầm mắt Trì Yên nửa híp lại đi xuống dưới, sau đó lại nhìn đến đôi môi của anh.
Độ cung không lớn, nhưng rõ ràng là đang cười.
Mặt Trì Yên nóng lên, cảm thấy ngượng ngùng lại tức giận, tiện tay vớ lấy cái gối nện lên người anh: "Anh cười cái gì?"
Gương bị cô tùy tay ném trên giường, ga trải giường mềm như bông bị đè lên tạo ra không ít nếp uốn, Trì Yên rõ mắt nhìn gương mặt mình trong gương.
Tuy rằng tức muốn hộc máu, nhưng mà môi hồng răng trắng, vẫn có thể nhìn được mà.
Khương Dịch càng không nói lời nào, Trì Yên lại càng là cảm thấy vẻ ngoài của mình có vấn đề.
Cách non nửa phút, cô lại lần nữa nâng mặt lên tới, đem lui người ngồi lên đùi Khương Dịch: “Thật sự rất xấu sao?”
Cuối cùng Khương Dịch cũng quay mặt nhìn cô, khóe môi nhẹ cong, vẫn mang theo ý cười như cũ: “Không có.”
“Vậy sao vừa rồi anh không nói lời nào?”
“Anh đang suy nghĩ, bệnh viện nhà ai chữa mắt tốt,” tay anh phủ lên mắt cá chân của cô, lòng bàn tay ấm áp, hơi dùng lực kéo về phía mình, “Ai nói, để anh mang cô ta đi chữa mắt.”
Trì Yên nâng khóe miệng, híp mắt cười: “Thẩm Ninh nói.”
Dừng một chút, cô lại hỏi: “Anh muốn mang cô ta đi sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229042/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.