Trì Yên cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, biết chuyện này không có khả năng giải quyết đơn giản như vậy, một bên muốn chạy, một bên lại cảm thấy không thể để Đỗ Vũ Nhu ở lại một mình được.
Cô chỉ chần chờ mấy giây, đã có người nhận ra ý đồ của cô, túm lấy tay cô kéo vào trong.
Sức không nhỏ, Trì Yên lảo đảo vài bước, thiếu chút nữa đụng đầu vào người hút thuốc kia.
Lòng cô trầm xuống mấy phần, hai chân phát run, đến khớp hàm cũng run lên, nhưng lại cưỡng ép bản thân phải ngẩng đầu nhìn đối phương.
Lúc ấy Trì Yên chỉ nghĩ đơn giản: ít nhất phải nhìn kĩ mặt mấy người này, vạn nhất thật sự xảy ra chuyện gì, ít nhất cũng không để bọn chúng ung dung ngoài vòng pháp luật.
Người nọ hút thuốc động tác rất thành thạo, tầng tầng làn khói màu xám trắng bốc lên, cách giữa hai người, có kích thích hơi ẩm trong mắt Trì Yên, cô chớp chớp mắt, đột nhiên cảm thấy tuyệt vọng.
…… Nhìn không rõ.
Thật vất vả nhìn, lại chớp mắt một cái, lại trở nên toàn không còn tí ấn tượng nào.
Đó là lần đầu tiên Trì Yên xuất hiện vấn đề này.
Cô không hề có chứng mù mặt người, ngẫu nhiên không nhớ được mặt ai thì chẳng qua cũng là bởi do ít tiếp xúc, nhưng lần này, đơn thuần là bởi vì chướng ngại tâm lý không nhớ được.
Mặc kệ muốn khắc vào trong trí nhớ thế nào, chỉ quay đầu lại thì đã quên luôn rồi
Người nọ hướng về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228989/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.