Hiển nhiên Lục Cận Thanh không biết điều này, ngay sau đó lại gửi thêm một tin qua.
【 nhưng người mới này là người mà người đại diện khác muốn kí cơ. 】
Trì Yên nhìn chằm chằm hàng chữ trên màn hình kia, lại chợt cảm thấy xuất hiện tầng tầng lớp lớp hình ảnh chồng chéo lên nhau, cô nhắm mắt lại lại mở ra, chỉ để nhìn rõ những chữ này mà phải mất những nửa phút.
Tống Vũ bên cạnh hình như cũng phát hiện cô có chút kì lạ, duỗi tay sờ vào trán cô, “Yên Yên, chị không thoải mái sao?”
Rõ ràng lời nói vang lên ngay bên tai, vậy mà vào trong tai Trì Yên lại xa vời như thế.
Cô hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn cô nàng khẽ mím môi: "Chị không sao."
Lại quay đầu lại, nhìn hai hàng chữ dài trên màn hình
【 buổi chiều có thể tới công ty không? 】
Dường như bởi vì Khương Dịch nên Lục Cận Thanh nói chuyện với cô vẫn luôn rất khách khí, 【 nếu không em đi đón chị nhé? 】
Cơ hội tốt như thế tất nhiên không thể lãng phí, huống chi nếu đã không cần Khương Dịch mở cửa sau cho cô thì cũng chả cần chần chừ nữa, Trì Yên chẳng do dự nữa, tuy rằng trong lòng vẫn hơi vướng mắc một chút, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời đồng ý.
Tâm trạng Trì Yên không được tốt lắm, từ sau khi nhắn tin cùng Lục Cận Thanh, càng chẳng có tâm tình nào cả.
Lúc hơn 11h, Lục Cận Thanh lại up một bài Weibo, vẫn là kịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228988/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.