Từ lúc Trì Yên bắt đầu hỏi vấn đề đầu tiên, Khương Dịch đã biết sớm muộn gì cô cũng sẽ đem chuyện này ra hỏi rồi.
Cô nhóc này tuy nhớ người thì không rõ lắm, nhưng là ở các mặt khác, trí nhớ cũng không tệ lắm.
Trước kia Trì Yên không hỏi là vì cảm thấy Khương Dịch không thích cô, hơn nữa lúc ấy cô một mình cũng cảm thấy rất vui vẻ, căn bản không đem việc anh có gọi điện hay không đặt trong lòng.
Gọi hay không gọi, đối với mà nói cũng chả khác gì nhau cả.
Nhưng là đặt vấn đề ở hôm nay thì lại không giống nhau.
Bởi vì tâm tính thay đổi rồi!
Khương Dịch hình như hơi cười một cái, “Không có.”
Trì Yên nhíu mày, ngay sau đó liền nghe anh nói tiếp theo một câu: “Anh không có ”
Máy sấy vẫn đang hoạt động, ở bên tai Trì Yên kêu “Ong ong”, vì thế trong nháy mắt ấy, Trì Yên thậm chí hoài nghi bản thân nghe lầm.
Cô quay đầu lại, đôi mắt không tự chủ được mở to hơn một chút, "Vậy anh còn không bằng em____"
Tồt xấu gì, cô cũng vẫn gọi, tuy là lúc ấy, có khả năng mắt bị mù nên nhìn sai số.
Lời còn chưa xong, Khương Dịch đã tắt máy sấy đi, giọng Trì Yên tựa hồ như dừng lại cùng với tiếng máy sấy. Cô hơi sửng sốt một chút, sau đó lại thấy anh ung dung thong thả rút dây điện
“Mười một số, nhớ rất rõ.”
Chỉ số thông minh của Trì Yên nháy mắt bị nghiền nát, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228968/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.