Nhan Tiêu học xong liền leo lên xe taxi đi tới bệnh viện, đi khám chỉ là cái cớ, nhìn Hoắc Trạch Tích mới là việc chủ yếu.
Bây giờ đã bốn giờ chiều, Nhan Tiêu nghĩ thứ hai chắc ít người, nếu không sẽ không gặp được Hoắc Trạch Tích, cô nhớ khoảng năm giờ anh sẽ tan làm.
Kết quả vào trung tâm thành phố thì kẹt xe, trên đường cái toàn là xe, cộng với ánh nắng chiều đỏ lòm rọi xuống, thật là thảm họa nhân gian.
Điện thoại Nhan Tiêu lúc sáng còn đầy pin, bây giờ còn dư không nhiều, trong khi chờ hết kẹt xe thì chơi 1020! Taptap* cho đỡ buồn, còn lại bảy phần trăm thì cắn răng tắt điện thoại, sợ người khác gọi mà không nghe máy được.
* giống trò Candy Crush
Thời tiết có chút oi bức, Nhan Tiêu vì tình hình giao thông cộng với khí trời làm bực bội, dứt khoát để cùi chỏ tựa cửa sổ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đang lúc mông lung, Nhan Tiêu chợt nghe một tiếng bùm lớn, tỉnh ngủ mở mắt nhìn...
...
"Bác sĩ Hoắc chưa tan làm hả?" Nữ y tá mặc quần áo chuẩn bị ra khỏi bệnh viện, đi qua phòng khám 102 thì thấy Hoắc Trạch Tích còn bên trong.
Hoắc Trạch Tích ngẩng đầu lễ phép cười: "Còn có chút chuyện phải xử lý."
"Vậy tôi đi trước đây! Bái bai"
"Mai gặp lại."
Cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đã là năm giờ một phút, không lẽ em ấy không tới bệnh viện tái khám?
Hoắc Trạch Tích lấy điện thoại ra gọi cho Nhan Tiêu, nhưng bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148083/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.