Xe đậu bên ngoài trường nên hai người phải đi một đoạn, Hoắc Trạch Tích thả chậm bước chân, Nhan Tiêu biết là anh cố ý đi chậm chờ mình, hai người đi song song như vậy khiến Nhan Tiêu cảm thấy lãng mạn không hiểu được.
Đi một hồi, cô lên tiếng đánh vỡ yên lặng: "Bác sĩ Hoắc, hôm nay anh tới lâu chưa?"
Hoắc Trạch Tích không trả lời trực tiếp, nói: "Tới kịp lúc em biểu diễn."
Nhan Tiêu cười trộm trong lòng, cô hiểu là: Tóm lại là tới xem cô biểu diễn.
"Vậy anh thấy hôm nay em thể hiện như thế nào?" Nhan Tiêu cười, tiếp tục hỏi
Hoắc Trạch Tích không chút nghĩ ngợi: "Tốt lắm."
Được Hoắc Trạch Tích khen, Nhan Tiêu thấy rất thõa mãn, vô tình nhìn thấy một máy nước trong trường, không nhịn được kéo vạt áo của anh: "Bác sĩ Hoắc, em muốn ăn sữa chua đông lạnh."
Hoắc Trạch Tích khẽ cau mày: "Đồ lạnh?"
Nhan Tiêu thản nhiên: "Ăn vào trong bụng cũng không lạnh lắm đâu!"
Lời nói có vẻ hơi giống Gia Gia, Hoắc Trạch Tích không thể làm gì khác ngoài gật đầu một cái, theo cô đi vào.
Lấy một hũ sữa chua đông lạnh, Nhan Tiêu đưa muỗng cho Hoắc Trạch Tích: "Anh ăn không?"
Tưởng rằng Nhan Tiêu đang đùa, nhưng cô còn nháy nháy mắt vẻ "để em đút cho", Hoắc Trạch Tích thật không biết nói gì, cảm thấy cô ngây thơ lại thật lòng như không hề có ý gì khác.
Cuối cùng Hoắc Trạch Tích bất đắc dĩ cười, "Em ăn đi."
Nghĩ cũng lạ, lúc đối xử với Nhan Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148082/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.