*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dịch: LTLT
Khấu Thầm chưa từng làm thủ công, tiết thủ công hồi tiểu học cậu đều ngủ hoặc là chơi thứ khác, còn không thì đã bị giáo viên đuổi ra khỏi lớp, sau khi lớn một chút thì càng không có khái niệm làm thủ công nữa, thấy Khấu Tiêu tự mình xỏ hạt thành vòng tay cậu giống như nhìn thấy thần làm thủ công gì đó.
Muốn làm một món quà thủ công cho Hoắc Nhiên hoàn toàn lấy cảm hứng từ cái vòng tay không biết ai tặng.
Chuyện này ban đầu cậu không hề biết làm, quà sinh nhật mà thôi, mua là được rồi, khi mối quan hệ tốt hơn thì cũng chỉ tốn thêm chút tâm tư lựa chọn khi mua quà.
Cậu cũng không biết vì sao mình cứ phải làm một cái cho Hoắc Nhiên, nhưng một khi suy nghĩ này đã hình thành thì giống như bị trúng tà, không làm thì không được.
Ăn sáng xong về lại phòng học, chuyện đầu tiên cậu làm là ngồi bên cạnh Hoắc Nhiên, kéo chân Hoắc Nhiên ở dưới bàn lên, đè lên chân mình.
Hoàn toàn không quan tâm tiếng cười của nữ sinh xung quanh.
“Tự tôi đo không được sao?” Hoắc Nhiên giãy giụa muốn rụt chân của mình về.
“Yên nào!” Cậu trừng Hoắc Nhiên, đè chân của Hoắc Nhiên thật chặt, xé một mảnh giấy ở trong vở ra, vòng quanh cổ chân của Hoắc Nhiên, “Như vậy chẳng phải được rồi sao?”
“Thua cậu luôn.” Hoắc Nhiên rút chân về, nằm sấp trên bàn thở dài.
Khấu Thầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346730/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.