Dịch: LTLT
Thời tiết bây giờ tuy đã ấm dần nhưng đến nửa đêm vẫn rất lạnh, Hoắc Nhiên và Khấu Thầm cầm một bịch khô bò nhỏ với hai viên socola chỉ có thể cầm cự đến 12 giờ, vì trong vòng năm phút hai người bọn họ đã ăn xong socola rồi, khô bò thì hầu như bọn họ xé nhỏ mà ăn.
Đến 12 giờ, người đi lang thang trên hành lang đã không còn, hai người cũng đã ngồi ở bên tường ăn xong sợi bò khô cuối cùng, đứng lên về lại phòng ký túc.
Lăn lộn một hồi như vậy rất có hiệu quả trong việc điều trị bệnh mất ngủ.
Hoắc Nhiên nằm trên giường, nhắm mắt lại không bao lâu đã ngủ mất, cũng không nằm mơ gì hết, ngủ một mạch đến sáng.
Nói đúng ra thì trời còn chưa sáng hẳn, cách thời gian thức dậy bình thường của bọn họ còn một lúc nữa.
Cậu bị điện thoại đánh thức.
Hoắc Nhiên cầm điện thoại, nhìn thấy số điện thoại gọi đến, là Khấu Thầm.
Khi cậu nghe máy thì vô cùng buồn ngủ, tức cũng không tức nổi, chỉ hơi tức giận nói: “Mẹ nó, nếu như cậu nói cái chuyện gì không quan trọng thì hôm nay là ngày chết của cậu.”
“Đi tập luyện không?” Giọng nói của Khấu Thầm vừa rõ ràng vừa tỉnh táo, mới nghe đã biết là súc miệng rửa mặt thay quần áo xong xuôi hết rồi.
“… Biến.” Hoắc Nhiên nói.
“Vậy tôi đi trước đây.” Khấu Thầm nói, “Lúc cậu dậy nếu như còn sớm thì đến sân vận động tìm tôi nha.”
“… Cút mau đi.” Hoắc Nhiên nói.
“Được thôi.” Khấu Thầm cúp máy.
“Ông nội cậu…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346729/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.