Dịch: LTLT
Mùa đông, ở bên bãi biển tắm nắng, hóng gió vừa ấm vừa ẩm, ăn xong một ly kem cuộn, thật sự là chuyện rất hưởng thụ. ngôn tình tổng tài
Chỉ duy nhất có một chuyện không thoải mái lắm chính là quần áo trên người cứ mãi không khô nổi, có muối, độ ẩm không khí cũng cao, lúc Hoắc Nhiên và Khấu Thầm mua một đống đồ uống về lại bờ cát thì quần áo còn có thể vắt ra nước.
Khấu Thầm đứng bên cạnh cởi quần đi biển ra, đi đến trước mặt đám người, cầm quần dùng sức vặn một cái vặn ra một đống nước.
“Nhìn xem, làm sao đây?” Cậu hỏi.
“Bên cạnh quán vừa rồi tụi tao mua đồ uống có chỗ bán quần áo, áo thun quần cộc có hết.” Hoắc Nhiên nói, “Thật sự không được thì mua một bộ thay đi.”
“Trên người cũng dính dính.” Hồ Dậy sờ chân của mình, “Với cả nhiều cát quá đi, trong miệng trong tai đều là cát.”
“Lát nữa đi tắm thôi.” Hứa Xuyên nói, “Nếu không thì ăn cơm thế nào?”
“Khấu Thầm.” Từ Tri Phàm nhìn Khấu Thầm ở đằng sau, “Bị chụp lén rồi kìa, mặc quần trong đứng bên bờ biển.”
Khấu Thầm quay đầu lại, nhìn thấy mấy cô gái giống như là sinh viên đang đứng cách đó không xa, thấy cậu quay đầu lại đều xoay mặt đi, cầm điện thoại vừa cười vừa chụp về phía biển.
Con gái bây giờ càng ngày càng huênh hoang, kỹ năng diễn xuất cũng không chịu luyện tập, cứ cười mãi.
Mọi người đi tắm rồi mua quần áo ở trong cửa hàng bên cạnh để thay.
Không thể không nói, quần áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346718/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.