Dịch: LTLT
“Cười cái gì? Rất buồn cười sao?” Khấu Thầm nhìn Hoắc Nhiên, lại cúi đầu nhìn chân của mình, “Đm, cậu xem, hạt cát đánh đến… đánh đến…”
Cậu khom người nhìn theo bắp đùi của mình, muốn sờ thử xem con sóng kia rốt cuộc đánh cao đến đâu, lúc sờ đến đầu gối cậu hơi ngừng lại.
… Hình như là đến đây?
Không có?
Đùi vẫn khô mà?
Hoắc Nhiên cười đến mức đã không đứng vững nữa, ngồi trên bờ cát, tay chống lên trên, cậu ngửa mặt cười đến mức cảm giác bong bóng nước mũi sắp bay ra ngoài luôn.
“Hoắc Nhiên.” Khấu Thầm ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Hoắc Nhiên còn đang cười như điên, “Cậu ngừng mấy giây đi tôi có chuyện muốn giải thích với cậu.”
“Giải thích đi.” Hoắc Nhiên nhịn có lẽ chưa đến một giây đã sụp đổ, vừa cười vừa nói, “Cậu yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho người khác biết cậu sợ nước đâu.”
“Tôi không sợ nước, lần trước chúng ta vào núi, tôi cũng không có sợ nước sông mà.” Khấu Thầm nhìn Hoắc Nhiên chằm chằm.
“Cậu cũng không xuống mà, chỉ có Khấu Tiêu với lão Dương xuống.” Hoắc Nhiên cười đến độ đau mặt, lấy tay xoa lên.
“Tôi có hơi… sợ nước biển.” Khấu Thầm quay đầu nhìn biển cả và mấy người đang đùa nghịch điên cuồng trong biển, “Chỉ là cảm thấy nước nhiều quá.”
“Cậu có kí ức nào không vui liên quan đến biển sao?” Hoắc Nhiên cuối cùng cũng không chế được cơn cười, hít mấy hơi sâu mới điều chỉnh lại được tâm trạng vừa nhìn Khấu Thầm là muốn cười, “Hay là hội chứng sợ biển*?” (*Thalassophobia: bắt nguồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346717/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.