Dịch: LTLT
Không chờ Hoắc Nhiên lên tiếng, cánh tay Khấu Thầm đã co lại, ôm Hoắc Nhiên đi đến một con đường nhỏ ở bên cạnh.
Vì để hiệu quả càng thêm chân thật tự nhiên, Khấu Thầm còn quay mặt qua tiến sát bên tai Hoắc Nhiên, dáng vẻ vô cùng thân mật giả vờ đang nói chuyện.
Sau khi giả vờ mấy phút cậu phát hiện có lẽ bây giờ mình cũng có hơi căng thẳng rồi, rõ ràng có thể lên tiếng nhưng khoảng cách thế này mà nói nhỏ đối phương lại hoàn toàn không nghe thấy.
“Ôm eo tôi.” Khấu Thầm nhỏ giọng nói, “Giả vờ giống một chút, còn đang nhìn chằm chằm chúng ta đấy, chắc lát nữa sẽ ra đây.”
“Gì… À.” Hoắc Nhiên đưa tay ôm eo của cậu.
“Hoắc Nhiên, thả lỏng một chút. Cậu sao thế?” Khấu Thầm nói nhỏ, tay Hoắc Nhiên đặt trên eo cậu còn đang run rẩy, “Run thành thế này, cậu bị co giật à? Cái tố chất tâm lý gì thế này?”
“Tri, Tri Phàm.” Giọng nói của Hoắc Nhiên cũng hơi run.
“Tôi biết.” Khấu Thầm đang nói thì hơi nghiêng đầu, lướt mắt nhìn qua bên phía cái đình kia, những người đó hình như không có động tĩnh gì, cậu thở phào nhẹ nhõm, “Rẽ bên phía kia đi, bọn họ không nhìn thấy chúng ta nữa thì nhắn tin cho đám Từ Tri Phàm.”
“Bây giờ, nhanh lên.” Hoắc Nhiên khống chế giọng nói của mình, nhéo một cái trên eo Khấu Thầm, “Tôi nhìn thấy rồi.”
Tay Khấu Thầm đang đút trong túi mò lấy điện thoại, cậu cũng giật mình một cái thật mạnh theo câu nói này của Hoắc Nhiên: “Cậu nhìn thấy gì rồi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346715/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.