Dịch: LTLT
Thư của Khấu Thầm khiến Hoắc Nhiên nằm sấp ở mép giường cười đủ năm phút, cười xong lại hơi buồn bã.
Mặc dù bức thư này rất ngắn, từ ngữ cũng trẻ con đến mức giống học sinh tiểu học, nhưng cậu có thể khẳng định đây là bức thư mà Khấu Thầm nghiêm túc viết. Cậu cũng có thể cảm nhận được rằng Khấu Thầm rất thương ba mình, Khấu Lão Nhị cũng rất thương con trai ông ấy, chỉ là giống như Khấu Thầm nói “không cùng kiểu”, không thể nào hiểu rõ lẫn nhau. Hoặc có thể nói rằng Khấu Thầm thử cố gắng tìm hiểu, nhưng Khấu Lão Nhị lại vì suy nghĩ cố chấp “ba là ba con” mà rất khó hiểu rõ Khấu Thầm.
Về mặt này, Hoắc Nhiên cảm thấy ba mẹ mình thông suốt hơn rất nhiều.
Tuy sự thông suốt của bọn họ có lẽ là dựa vào bi kịch đã xảy ra kia, nhưng dù sao bọn họ cũng cố gắng để cậu lớn lên trong một môi trường không có yêu cầu gì, thoáng đến mức khiến rất nhiều người ghen tị. Đằng sau trạng thái trông như “không quản lí gì hết” này thật ra là một nỗ lực cực lớn của ba mẹ cậu.
– Con đã trưởng thành, dần dần có thể cảm nhận được sự lo lắng đằng sau sự rộng lượng to lớn của ba mẹ dành cho con. Đối với con, đây cũng là một loại áp lực. Thật ra con có thể gánh vác nhiều chuyện hơn ba mẹ nghĩ. Hy vọng ba mẹ có thể thả lỏng hơn, vui vẻ hạnh phúc.
Đây là suy nghĩ chính trong bức thư của cậu. So sánh với nhau, thư của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346713/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.