Thôi chết, lại ngủ quên.
Nâng cái đầu đang tựa vào thân xe lên, cố chớp đôi mắt đã sắp nhắm lại, Quan Hử nhìn quanh thùng xe tối om, nhận ra ban nãy mình đã bất giác ngủ mất. Xem ra thứ thuốc được tiêm vào những cái bánh bao màn thầu đó quá mạnh, dù nó chỉ ăn có vài miếng nhưng tác dụng vẫn kéo dài đến tận bây giờ.
Chiếc xe tải vốn đang chạy lúc này không còn chấn động nữa, Quan Hử không nghe thấy tiếng ồn khi xe nổ máy, nó không biết tại sao những người đó lại dừng xe. Sau khi im lặng chờ đợi, chắc chắn rằng không còn ai đến gần thùng xe nữa, Quan Hử mới chầm chậm đi tới phía cửa xe. Lén lút đến gần, nhìn ra ngoài qua khe hở giữa hai cánh cửa, nó thấy dường như họ đã đến một trấn nhỏ.
Thành trấn trong đêm vắng lặng vô cùng, thỉnh thoảng mới nghe được vài ba tiếng chó sủa, cả một cái trấn to như thế ấy vậy mà chỉ có vài nhà để đèn dầu.
Không biết người trong xe có ra ngoài không? Quan Hử cẩn thận quan sát thêm tình hình bên ngoài, dưới ánh đèn vàng vọt mờ ảo, nó thấy có mấy cái bóng đen đang đứng im trước một cửa tiệm nhỏ, hình như họ đang mua đồ. Quan Hử thấy đây là một thời cơ tốt để mình cứu người, thừa dịp bọn người đó chưa trở lại, tới khoang xe đằng trước dẫn Tần Thiên Hạo đi.
Thế nhưng khi Quan Hử muốn đẩy cửa xe ra, nó bất ngờ phát hiện dù có đẩy thế nào chăng nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054505/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.