Từ sau chuyện đó, Tần Thiên Hạo dần học cách tiết kiệm thức ăn để đề phòng những khi bị bỏ đói. Đôi lúc cậu sẽ tận dụng mọi biện pháp để có thức ăn, mang chúng về chia sẻ với Quan Hử.
Lúc nãy do quá phấn khích, cậu đòi Quan Hử đoán xem mình mang gì tới, ở đây đã lâu, cậu chưa từng ăn được thứ gì ngon, đừng nói chi đến phần thức ăn nóng hổi như vậy. Không ngờ hôm nay lại lấy được cái bánh bao và màn thầu to hơn nữa còn mới ra lò.
Bánh bao và màn thầu trắng trắng tròn tròn, hoàn toàn khác biệt với ‘màn thầu’ mà bọn nó hay ăn thường ngày. Hình như bọn buôn người đó cũng chỉ mua mấy cái về, đúng lúc thấy cậu đi vào, thế là chúng gọi cậu tới, cho cậu vài cái bánh bao và màn thầu.
Tần Thiên Hạo vốn dự tính mang đi hết, nhưng bọn buôn người cứ nhìn chằm chằm cậu, cậu chỉ đành ăn một cái, rồi nói với chúng rằng mình ăn no rồi, chờ lát nữa sẽ ăn hai cái còn lại, bấy giờ mới chuồn ra ngoài được. Trong đầu nghĩ, cậu phải nhanh chóng mang cái bánh bao và màn thầu còn nóng hổi này về chia với Quan Hử mới được.
Quan Hử vươn tay cầm cái màn thầu trắng trong tay cậu, để lại bánh bao nhân thịt cho Tần Thiên Hạo. Hồi chiều nó vừa ăn một chút, màn thầu này có thể để dành trước, chờ ngày mai rồi ăn. Nhưng khi cảm nhận được nhiệt độ nóng và mềm của cái màn thầu trong tay, Quan Hử nhất thời không nhịn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoi-nha-rac/2054504/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.