Đông đi xuân tới, trên cây được khoác lên một tầng lá mới, trong vườn hoa xuân thi nhau nở rộ.
Phủ bối lạc có chuyện vui, Miên Dục được tấn phong làm Dự thân vương, Hải Lăng cũng được sắc phong lên làm phúc tấn thân vương.
Cho nê vừa qua năm mới, người trong phủ liền vội vàng dọn đồ ở phủ bối lạc, chuyển đến phủ đệ Dự thân vương được hoàng thượng ban tặng, trong phủ từ trên xuống dưới đều rất vui mừng.
Nhưng điều khiến Hải Lăng vui nhất không phải là chuyện Miên Dục được tấn phong, mà là đứa trẻ mới sinh đang nằm trong nôi ngủ say sưa.
"Tiểu gia hỏa này cuối cùng cũng chơi mệt."
"Đúng vậy, lăn qua lăn lại lâu như vậy, không dễ dàng gì mới dỗ được ngủ." Châu Nhi cùng ma ma chăm sóc hài tử cười nói.
"Phúc tấn, người đi nghỉ một lát đi." Châu Nhi rót cho nàng chén trà.
"Ta không sao." Uống một ngụm nhà, nhìn ra cảnh xuân bên ngoài, Hải Lăng đứng dậy đi ra ngoài viện, ngắt lấy vài cành hoa xuân, sau đó quay lại phòng cắm vào bình hoa.
Liếc nhìn đứa nhỏ đang ngủ say, trong lòng nàng tràn ngập nhu tình.
Đứa nhỏ này không phải là do nàng sinh, mà là được Miên Dục ôm từ bên ngoài về, nói là vừa mới sinh liền đã không còn cha mẹ, rất đáng thương, hỏi nàng có muốn nuôi hay không.
Nhìn khuôn mặt đáng yêu của đứa nhỏ, nàng không bỏ được, vì thế liền nhận nuôi đứa nhỏ này.
Nàng biết rõ, Miên Dục là vì muốn dời đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301491/chuong-7-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.