Lúc trước không phải là tỷ tỷ vì vô cùng thích Thường Hoằng biểu ca, cho nên mới liều lĩnh cùng huynh ấy rời đi sao, bây giờ lại vì nghèo khổ mà chán ghét huynh ấy sao? Tình cảm của hai người cứ như vậy mà không qua được thử thách này sao?
"Sao nào, ta nói vậy muội đau lòng rồi hả?" Đổng Hải Đường không vui liếc mắt nhìn nàng.
"Muội không có..."
Không để muội muội nói hết câu, nàng cắt lời, "Muội cũng thích Thường Hoằng, đúng không?"
"Muội không có." Hải Lăng chột dạ phủ nhận.
Đổng Hải Đường hừ lạnh, "Muội đừng gạt ta, từ sau ngày hôm đó hắn cứu muội, muội liền vụng trộm thích hắn, đừng cho là ta không biết." Đáng tiếc, lúc đó Thường Hoằng một lòng đều đặt trên người nàng, trong mắt không nhìn thấy bất kỳ ai.
"Muội..." Trong lòng cứng lại, không thể nói tiếp, ngưng vài giây rồi nói, "Hiện giờ muội không còn ý nghĩ đó nữa rồi."
"Bởi vì bây giờ địa vị của muội là phúc tấn thân vương cao quý, được sống những ngày vinh hoa phú quý sao?"
Tỷ tỷ chanh chua châm chọc, khiến cho nàng có chút khó chịu, vì thế giải thích, "Không phải, là vì phu quân đối với muội vô cùng tốt."
"A..., tốt với muội như thế nào?" Khi muội muội nhắc đến trượng phu, vẻ mặt ngọt ngào đó khiến Đổng Hải Đường vô cùng chói mắt.
"Chàng rất yêu muội."
"Hắn không ở trong phủ sao?" Nàng thật muốn nhìn thử xem nam nhân như thế nào lại khiến cho muội muội có vẻ mặt thỏa mãn như vậy?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301490/chuong-7-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.