Điên rồi.
Nhất định là điên rồi.
Gà Đen đứng sau lưng Lục Đình Trấn, anh ấy đứng chết trân ở đó không thể nào bước lên phía trước, chỉ nhìn Lục Đình Trấn tự tay thu nhặt những mảnh vụn đã không còn hình người kia.
Gà Đen muốn nôn nhưng lại không làm được. Tuy anh ấy là người nhìn Vi Vi trưởng thành, nhưng bây giờ nhìn mấy mảnh vụn chẳng còn hình dạng... không được tính là nguyên vẹn, cũng đã biến dạng vì nhiệt độ cao...
Đây chẳng khác nào một cơn ác mộng, dạ dày anh ấy đảo lộn co giật. Mọi thứ trước mắt khiến anh ấy nhìn thấy mà ghê tởm, vậy mà Lục Đình Trấn lại chạm vào chúng, sắp xếp lại rồi thu nhặt, giống như đối xử thật dịu dàng với người mình yêu.
Khả năng chịu đựng về tâm lý của lão Tứ mạnh hơn anh ấy một chút, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho anh ấy ra ngoài, tìm người mang hộp đựng đến đây. Ngay từ khi nhìn thấy xương cốt, lão Tứ đã chuẩn bị đâu vào đấy, sai thuộc hạ mang đồ đạc qua đây.
Sau khi cắt cử xong, lão Tứ hạ giọng bàn bạc với mấy người cảnh sát, nói với họ rằng cô gái trẻ Trung Quốc lưu lạc, đáng thương này là cháu gái của người đàn ông mặc vest đi giày da kia.
Nhóm cảnh sát bày tỏ sự cảm thông sâu sắc, đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
May là có người trong gia đình đến nhặt xác, nếu không... chỉ riêng việc xử lý hiện trường cũng khiến người ta cảm thấy đau đầu.
Lục Đình Trấn quỳ một gối trên đất, từ từ thu nhặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-lua-vang/420907/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.