Trấn Thanh Dương nằm cách núi Thanh Thành chừng hai mươi dặm, là một thị trấn phồn hoa, có nhiều hiệu buôn sầm uất, lúc này tuy trời mới hửng sáng, nhưng các khách thương đã thu xếp hành trang chuẩn bị lên đường, nên cả thị trấn đã bắt đầu nhộn nhịp, đa số tiệm quán đã mở cửa buôn bán.
Cuồng Tăng với Sở Thiên Vân đi vào thị trấn, Cuồng Tăng quay nhìn dáo dác, cười nói :
- Nhiều ngày qua lão nạp đều ăn ngủ trong rừng núi, đã ba tháng trời không biết đến mùi thịt rồi.
Sở Thiên Vân ngạc nhiên :
- Lão Thiền sư không kiêng tanh mặn ư?
Cuồng Tăng toét miệng cười :
- Rượu thịt đi qua ruột, Phật ngồi trong cõi lòng, chuyện vặt.
Sở Thiên Vân đưa tay chỉ :
- Đằng kia có một tửu lầu, xem chừng là sang trọng nhất thị trấn, chúng ta vào đó được rồi.
Cuồng Tăng quay sang nhìn Sở Thiên Vân cười nói :
- Theo lão nạp thì tốt hơn ngươi hãy đi tìm một bộ y phục thay trước đã, nếu cứ như thế này đi vào tửu lâu, chúng ta khác nào một tăng một cái, hẳn điếm tiểu nhị sẽ khinh khi, không chịu mang thức ăn ngon ra đâu.
Sở Thiên Vân thoáng đỏ mặt, chàng ăn mặc thế này quả chẳng khác chi một gã khiếu hóa.
Thế là, trước tiên chàng vào một cửa tiệm mua một bộ y phục may sẵn, sau đó tắm rửa chải chuốt, liền tức trở thành một công tử nhà giàu, đoạn mới cùng Cuồng Tăng đi vào Vọng Sơn cư, một tửu lầu lớn nhất thị trấn Thanh Dương.
Trên tửu lầu rất rộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-kiem-ly-hon-tieu/73715/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.